LỄ MẸ NỮ VƯƠNG Ngày 22 tháng 8
Giáo Lý Thánh Mẫu:

Kitô Hữu Nhìn Lên Nữ Vương Maria
1.- Lòng tôn sùng thịnh hành vốn kêu cầu Mẹ Maria như là một Vị Nữ Vương. Công Đồng Chung Vaticanô II, sau khi nhắc lại Việc Đức Trinh Nữ Mông Triệu “cả xác lẫn hồn vào vinh quang thiên quốc”, đã giải thích rằng Mẹ “được Chúa tôn làm Nữ Vương trên tất cả mọi sự, để Mẹ có thể hoàn toàn nên giống hơn Con Mẹ là Chúa các chúa (x Rev 19:16) và là Đấng chiến thắng tội lỗi cùng sự chết” (Lumen Gentium, 59).
Thế nhưng, trong một khúc bài giảng được cho rằng của giáo phụ Origen, cũng đã chất chứa lời dẫn giải này về những lời bà Elizabét thốt lên trong biến cố Thăm Viếng: “Đáng lẽ chị phải đến thăm em, vì em có phúc hơn mọi người nữ, em là Người Mẹ của Chúa chị, em là Vị Tôn Nữ của chị” (Fragment, PG 13, 1902 D).
Bản văn chuyển một cách tự nhiên từ lời diễn tả “Người Mẹ của Chúa chị” sang tước hiệu “Vị Tôn Nữ”, trước cả những gì Thánh Gioan Đamascênô sau này nói khi thánh nhân gán cho Mẹ tước hiệu “Vương Chủ”: “Khi Mẹ trở nên Mẹ của Đấng Hóa Công, Mẹ thực sự trở nên nữ vương của tất cả mọi tạo vật” (De fide orthodaxa, 4, 14, PG 94, 1157).
2.- Vị Tiền Nhiệm đáng kính Piô XII của Tôi, trong bức Thông Điệp Ad coeli Reginam, một văn kiện được bản văn của Hiến Chế Lumen Gentium qui chiếu, xác định việc Mẹ cộng tác vào công cuộc Cứu Chuộc đã là nền tảng cho vai trò nữ vương của Mẹ Maria, thêm vào vai trò mẫu thân của Mẹ. Bức Thông Điệp đã lập lại bản văn phụng vụ: “Có Thánh Maria, Nữ Vương thiên đàng và là Vị Vương Chủ thế giới, đau thương đứng kề bên cây Thập Giá của Chúa Giêsu Kitô” (AAS 46 [1954] 634). Như thế, bức Thông Điệp này đã nêu lên tính cách tương tự giữa Mẹ Maria và Chúa Kitô, một tính cách tương tự giúp chúng ta hiểu được tầm quan trọng nơi trạng thái trung thành của Đức Trinh Nữ. Chúa Kitô là Vua không phải chỉ vì Người là Con Thiên Chúa, mà còn vì Người là Đấng Cứu Chuộc; Mẹ Maria là Nữ Vương không phải chỉ vì Mẹ là Mẹ Thiên Chúa, mà còn vì Mẹ đã cộng tác vào công cuộc cứu chuộc loài người, với tư cách là tân Evà cùng với tân Adong.
Trong Phúc Âm Thánh Marcô, chúng ta đọc thấy rằng, vào ngày Thăng Thiên, Chúa Giêsu “được đưa lên trời ngự bên hữu Thiên Chúa” (16:19). Theo ngôn ngữ Thánh Kinh, “ngồi bên hữu Thiên Chúa” nghĩa là chia sẻ quyền bính tối cao. Ngồi “bên hữu Cha”, Người thiết lập vương quốc của Người, vương quốc của Thiên Chúa. Được đưa lên trời, Mẹ Maria được liên kết với quyền năng của Con Mẹ, và được giành vào việc phát triển Vương Quốc này, ở chỗ thông phần vào việc ban phát ân sủng thần linh trên thế giới.
Nhìn vào tính cách tương tự giữa việc Chúa Giêsu Thăng Thiên và việc Mẹ Maria Mông Triệu, chúng ta có thể kết luận rằng, Mẹ Maria, dựa vào Chúa Kitô, là một Vị Nữ Vương nắm thượng quyền và thực hiện thượng quyền do Con Mẹ ban Mẹ trên vũ trụ.
3.- Tước hiệu Nữ Vương dĩ nhiên không thay thế cho tước hiệu Làm Mẹ, ở chỗ, vai trò làm nữ vương của Mẹ vốn là hệ quả của sứ vụ đặc biệt làm mẹ, và chỉ để thể hiện quyền năng được ban cho Mẹ để Mẹ thi hành sứ vụ ấy mà thôi.
Trích lại Trọng Sắc Ineffabilis Deus của Đức Piô IX, Đức Piô XII nhấn mạnh đến chiều kích làm mẹ nơi vai trò nữ vương của Đức Trinh Nữ: “Cảm thương chúng ta với lòng từ mẫu và quan tâm đến phần rỗi của chúng ta, Mẹ vươn vòng tay săn sóc của Mẹ ra ôm ấp tất cả loài người. Được Chúa cắt đặt làm Nữ Vương trời đất, được nâng lên trên tất cả mọi ca đoàn thiên thần cũng như tất cả mọi hàng ngũ các thánh trên trời, ngự bên hữu Người Con duy nhất của mình là Chúa Giêsu Kitô, Mẹ chắc chắn chiếm được những gì Mẹ muốn dùng lời nguyện cầu từ mẫu của Mẹ mà kêu xin; Mẹ chiếm được những gì Mẹ tìm kiếm và không bị khước từ” (xem AAS 46 [1954] 636-637).
4.- Bởi thế, Kitô hữu hãy tin tưởng nhìn lên Nữ Vương Maria, và điều này chẳng những không làm suy giảm mà thực sự làm tăng thêm việc trao phó bản thân mình với tình con thảo của họ cho Mẹ, Đấng làm mẹ theo cấp trật ân sủng.
Thật vậy, nỗi quan tâm của Nữ Vương Maria đối với loài người có thể hoàn toàn tác hiệu chính là vì trạng thái vinh hiển của Người xuất phát từ việc Mẹ Mông Triệu. Thánh Germanus I ở Contantinôpôli đã cho thấy sự kiện này rất hay. Thánh nhân chủ trương rằng trạng thái này bảo toàn mối liên hệ thân mật giữa Mẹ Maria với Con của Mẹ, và cho phép Mẹ thực hiện việc Mẹ can thiệp hộ giúp chúng ta. Ngỏ lời cùng Mẹ Maria, thánh nhân viết, Chúa Kitô muốn “có một kết nối giữa môi miệng của Mẹ với lòng trí của Mẹ; bởi thế Người đồng ý với tất cả mọi ước muốn Mẹ bày tỏ cùng Người, khi Mẹ chịu đựng vì con cái của Mẹ, Người làm tất cả mọi sự Mẹ kêu xin Người bằng quyền năng thần linh của Người” (Hom. 1 PG 98, 348).
5.- Người ta có thẻ kết luận rằng Việc Mông Triệu làm cho Mẹ Maria chẳng những hoàn toàn hiệp thông với Chúa Kitô, mà còn với mỗi một người trong chúng ta nữa, ở chỗ, Mẹ ở bên chúng ta, vì tình trạng vinh hiển của Mẹ khiến cho Mẹ có thể theo chúng ta trong cuộc hành trình trần thế hằng ngày của chúng ta. Như chúng ta cũng đọc thấy ở Thánh Germanus: “Mẹ ở với chúng con một cách thiêng liêng, và việc Mẹ hết lòng coi sóc chúng con cho thấy Mẹ hiệp thông đời sống với chúng con” (Hom. 1, PG 98, 344).
Bởi vậy, thay vì tạo nên khoảng cách giữa Mẹ và chúng ta, tình trạng vinh hiển của Mẹ Maria lại tạo nên một tình trạng liên tục gần gũi và chăm sóc. Mẹ biết hết mọi sự xẩy ra trong đời sống của chúng ta, và nâng đỡ chúng ta bằng tình yêu từ mẫu của Mẹ trong những cơn thử thách cuộc đời của chúng ta.
Được đưa về trời vinh hiển, Mẹ Maria hoàn toàn hiến mình cho công cuộc cứu độ, để thông truyền cho hết mọi con người sống động thứ hạnh phúc Mẹ lãnh nhận. Mẹ là một Vị Nữ Vương ban phát tất cả những gì Mẹ chiếm hưởng, trước hết, ở chỗ Mẹ tham dự vào cuộc sống và tình yêu của Chúa Kitô.
(Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, dịch từ
Tuần san L’Osservatore Romano, ấn bản Anh ngữ ngày 30/7/1997)
Chiêm Ngưỡng Thánh Mẫu
Vị Nữ Vương Thế Giới Và Nữ Vương Hòa Bình
(Thánh Amadeus of Lausanne, Giám Mục: Hom. 7: SC 72; 188, 190, 192, 200)
Hãy quan sát mà xem thật là xứng hợp biết bao ngay trước cả khi được mông triệu, danh Mẹ Maria đã chiếu sáng lạ lùng trên khắp thế gian này rồi. Tiếng tăm của Mẹ đã được lan truyền khắp nơi ngay trước khi Mẹ được nâng lên trên các tầng trời uy nghi lộng lẫy. Vì vinh dự nhờ Con của mình, Vị Trinh Mẫu thật sự xứng đáng là người, trước hết, cai trị trái đất, rồi sau đó được đưa về trời trong vinh quang. Tiếng tăm của Mẹ xứng đáng được truyền bá dưới thế gian này, để Mẹ có thể tiến đến tuyệt đỉnh trên trời đầy vinh phúc. Như Mẹ đã nhờ Thần Linh Chúa mà được sinh ra đầy những nhân đức thế nào, thì Mẹ cũng đã được chuyển từ tình trạng nổi nang trần thế sang thực tại vinh quang trên trời như vậy.
Bởi vậy mà Mẹ đã bắt đầu được nếm hưởng những hoa trái của việc Mẹ sau này hiển trị trong khi vẫn còn sống trong xác thịt. Lúc thì Mẹ ngây ngất trong Thiên Chúa; lúc thì Mẹ cúi mình xuống trên tha nhân bằng một tình yêu khôn tả. Các thần trời phục dịch Mẹ, trong khi trên thế gian Mẹ được việc làm của con người tôn kính. Thần Gabiên và các thần trời phục vụ Mẹ trên trời. Thánh Gioan đồng trinh, hân hoan vui sướng vì Trinh Mẫu đã được trao phó cho ngài dưới chân cây thập giá, để cùng với các tông đồ khác chăm sóc cho Mẹ ở dưới thế gian này. Các thần trời hoan lạc vì được nhìn thấy vị nữ hoàng của mình, các thánh tông đồ hớn hở khi thấy vị tôn nữ của mình, và cả hai thành phần này đều vâng lời Mẹ với lòng sùng mộ ưu ái.
Ở trong một thành trì nhân đức cao vời nhất, như biển cả ân sủng thần linh hay như một nguồn mạch yêu thương khôn dò tràn lan khắp nơi khắp chốn, Mẹ tuôn đổ những giòng nước ân sủng xuống trên những linh hồn tin tưởng và khát khao. Được gìn giữ cả xác thịt lẫn tâm thần khỏi sự chết, Mẹ đã xức dầu ban sinh lực trên thân xác cũng như linh hồn. Có ai đã thoát được Mẹ khi họ gặp rắc rối, buồn đau hay vô thức về các mầu nhiệm nước trời chăng? Ai đã không hân hoan vui vẻ quay trở lại với sinh hoạt hằng ngày vì lời kêu xin của họ đã được Người Mẹ Thiên Chúa ban cho?
Mẹ là một vị hôn thê, rất êm ái và biết cảm thương, là mẹ của thành phần làm dâu đích thực duy nhất. Trong sự thiện hảo dồi dào của mình, Mẹ đã làm tuôn chảy suối của khu vườn lý trí, giếng của những thứ nước hằng sống và là nước ban sự sống vọt lên thành một giòng suối chảy xiết từ núi Lêbanon linh thánh và chảy xuống từ Núi Sion cho đến khi chúng bao tỏa những bờ bến của hết mọi quốc gia xa xăm hẻo lánh. Nhờ được thần linh trợ giúp Mẹ đã tái hướng những giòng nước này, làm cho chúng trở thành những giòng nước an bình và là những ao hồ ân sủng. Bởi thế, khi mà Vị Trinh Nữ của mọi trinh nữ được Thiên Chúa cũng như được Con Mẹ, Vua các vua, tiến dẫn qua giữa hội đoàn các thần trời hân hoan cùng với các tổng thần hớn hở, giữa tiếng hát khen chúc tụng của các tầng trời, thì lời tiên tri của Vị Tác Giả Vịnh được nên trọn, lời mà vị tác giả này đã thưa lên cùng Chúa: bàn tay phải của Chúa đặt định vị trí cho nữ vương, mặc nhung gấm lụa là”.
(Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, dịch từ The Office of Readings, Saint Paul Editions, 1983, trang 1526-1527)
Mạc Khải Thánh Mẫu:
(Trích Thần Đô Huyền Nhiệm, phần truyện hợp với đời sống thầm lặng của Mẹ, một đời sống làm mẫu gương của Dòng Carmêlô)
Vinh Quang Trên Thiên Đàng
Linh hồn rất thánh của Me. Maria đã hưởng phúc thiên đàng được ba ngày, Thiên Chúa tỏ cho thần thánh biết quyết định hằng hữu của Ngài là phục sinh cho Xác Thể đáng kính của Mẹ. Tới lúc đó, Chúa Giêsu từ trời, đem theo Linh Hồn Mẹ chí ái Ngài xuống mồ Thánh của Mẹ với vô số sư đoàn các thiên thần, các vị tổ phụ và các tiên tri. Đến mồ Mẹ, Chúa phán với đoàn tháp tùng rằng: "Mẹ của Cha đã được đầu thai Vô Nhiễm, đê? Cha mặc lấy Nhân Tính Cha từ nơi bản thể vô nhiễm của Mẹ. Thể xác Cha là thể xác Mẹ hơn nữa, Mẹ còn đồng công vào hết mọi công trình việc cứu chuộc của Cha. Cho nên Cha phải phục sinh cho Me. Cha, như Cha đã sống lại, và phải phục sinh cho Mẹ vào cùng lúc Cha đã sống lại, vì Cha muốn Mẹ nên tương tư. Cha trong mọi sự". Toàn thể các Thánh đều ca tụng Chúa vì sự quyết định ấy, nhất là Adong Eva, thánh ca? Giuse và hai thánh song thân của Me.
Tức thì Linh Hồn Hiển Vinh của Mẹ vào lại Thân Xác Đồng Trinh của Mẹ trả lại sự sống cho Thân Xác ấy, mà không hề động chạm gì đến tảng đá che mồ hay đảo lộn những nếp áo và khăn phủ mặt. Không thể nào tả lại được vẻ mỹ lệ và ánh sáng chói ngời trang sức cho Mẹ lúc ấy. Ta chỉ cần nói rằng Chúa Giêsu muốn trả lại cho Mẹ tất cả những gì Ngài đã tiếp nhận từ Mẹ lúc Nhập Thể đã đủ. Hôm đó là ngày Chúa Nhật, mười lăm tháng tám, liền ngay sau nửa đêm. Xác Thánh Me. Maria ở trong mồ 30 giờ y như Xác Thánh Chúa Giêsu.
Lúc đó diễn ra từ phần mộ của Mẹ về thiên đàng một cung nghinh trang trọng không thể tả hết giữa thanh âm của một điệu nhạc say lòng. Các vị thánh và các thiên thần vào thiên đàng vị nào theo địa vị ấy. Sau cùng là Chúa Giêsu Kitô với Mẹ rất thánh Ngài ở bên hữu. Toàn thể thần thánh đều quay về phía Mẹ để nhìn ngắm và chúc tụng Mẹ trong một nguồn hoan lạc mới lạ, những khúc thánh ca mới và những lời ở trong chương ba sách Diễm Ca. Khi Mẹ tới bê. Ngai Chúa Ba Ngôi, Chúa đã tiếp đón Mẹ với một tiếp đón thỏa tình nhất. Chúa Cha phán với Mẹ: "Con rất yêu dấu của Cha, Con hãy lên cao hơn trên tất cả mọi thụ tạo". - Và Chúa Con thêm: "Me. Ạ, xin Mẹ nhận từ tay con phần thưởng Mẹ đáng được". - Đến lượt Thánh Linh nói: "Bạn dấu yêu, hãy vào hưởng nguồn vui vĩnh cửu xứng với tình trạng trinh trong của Bạn".
Me. Maria chìm ngập trong đại dương vô cùng của Thần Tính Thiên Chúa. Khi Mẹ đã được tôn lên Ngai Thần Linh, Chúa tuyên dương cho cả triều đình thiên đàng đang tràn ngập tán thưởng, biết những đặc ân đã thông ban cho Mẹ qua sư. Mẹ thông phần vào Uy Linh của Ngài. Chúa Cha phán: "Maria là đức nữ tỳ của chúng ta, từng làm nên những khoái lạc đầu tiên của chúng ta, và đã không bao giờ bỏ mất tước hiệu ấy. Người có toàn quyền trên cả vương quốc chúng ta. Người được nhìn nhận và tôn phong là chủ mẫu chính thức, vừa là Nữ Vương độc nhật". - Chúa Con phán: "Hết mọi thụ tạo Cha đã sáng tạo và cứu chuộc đều thuộc quyền Mẹ chân thực của Cha: Mẹ là Nữ Vương chính thức cai trị tất cả những gì Cha là vua cai trị". - Sau cùng Chúa Thánh Linh phán: "Hỡi bạn, với danh nghĩ là Hiền Thê của Ta, danh nghĩa mà bạn đã tận trung ứng đáp, bạn được lĩnh vương miện Nữ Vương cho đến muốn đời.
Ba Ngôi Thiên Chúa đặt trên đầu Mẹ một vương miện vinh quang cực kỳ lộng lẫy, rạng chiếu luồng sáng tuyệt kỳ, sẽ không bao giờ có nữa. Cũng lúc ấy, từ ngai Chúa phán ra lời này: "Hỡi người chí ái của chúng ta, Vương Quốc Của Chúng Ta là Vương Quốc Của Người. Người là Chu? Mẫu là Nữ Vương hết mọi thụ tạo. Từng được ân sủng nâng cao lên trên mọi loài, những người đã tự nhận mình hèn kém, hạ mình xuống dưới hết mọi loài. Giờ đây, người hãy lên chiê"m địa vị tuyệt cao xứng với người. Từ Ngai cao cả này, Người hãy thống trị toàn thể thụ tạo: hỏa ngục, trần gian và thiên đàng. Ma qủy, loài người, và thiên thần đều phải tùng phục Người. Chúng Ta trao ủy cho người quyền bính Thần Linh của Chúng Ta. Người sẽ nâng đỡ, ủi an, bảo trợ và làm Mẹ của hết mọi người công chính cũng như là Mẹ của cả giáo hội chiến đấụ để thi hành sứ mệnh đó, một lần nữa chúng ta tôn nhiệm Người làm đấng bảo quản, đấng phân phát mọi kho tàng của Chúng Ta. Những gì thuộc quyền Chúng Ta cũng thuộc quyền Người, như Người đã luôn luôn là của Chúng Ta.

Để thể hiện những đặc ân trao ban cho Đức Nữ Vương vũ trụ, Thiên Chúa ra lệnh cho toàn thể thần thánh trên trời phải tùng phục Mẹ, nhìn nhận Mẹ là chủ mẫu mình. Toàn thể thần thánh đều tôn phục Mẹ: những vị được ở thiên đàng cả hồn xác đều phủ phục trước mặt Mẹ và đều suy phục Mẹ bằng những việc tôn kính bề ngoài. Đấy chính là phần thưởng cho đức khiêm nhượng Mẹ đã tỏ ra để tôn kính các thánh khi Mẹ còn tại thế. Việc tôn phong Mẹ là Nữ Vương Thiên Đàng này đã trào đổ một nguôn vui phụ trội cho toàn thể thần thánh. Những vị được hoan hỉ thêm nhiều hơn cả là thánh ca? Giuse, thánh Gioan Kim, Thánh Nữ Anna rồi những thánh thân nhân và các thiên thần hầu cận Me.
Sự Lạ Fatima vẫn còn tiếp diễn tại Tổng Giáo Phận Los Angeles vào Lễ Mẹ Nữ Vương 22/8/2004
Ðúng là Sự Lạ Fatima vẫn còn tiếp tục diễn ra cho tới nay. Chúng ta không cần phải sang tận Fatima hay phải sống đồng thời với 3 Thiếu Nhi Fatima tiên khởi cũng cảm thấy được sự hiện diện của Mẹ Maria. Mẹ đã hiện ra với 6 em Thiếu Nhi Fatima (ở Torrance) trên đường các em đi Trại Hè Fatima XVI 2004 về, qua tai nạn xe hơi kinh hoàng. Chúng ta hãy cùng nhau tạ ơn Mẹ và thêm lòng sùng kính Mẹ.
Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ là nơi con nương náu" thật sự là như thế. Bài TNF vẫn hát để bế mạc trại bao giờ cũng là bài dâng mình cho Mẹ và bắt chước Mẹ: "Mẹ ơi đời con dõi bước theo Mẹ... đường đi phủ đầy bóng tối, hiểm nguy giăng tràn muôn lối, xin Mẹ dạy con hai tiếng Xin Vâng"!
Cuộc phỏng vấn trực tiếp của TNF Cao Tấn Tĩnh qua điện thoại (vào ngày hôm sau, Thứ Hai 23/8/2004) với những em TNF trong cuộc này đã cho thấy trường hợp xẩy ra diễn tiến như sau:
Chiếc xe Toyota Previa đời 96 chở 6 em Thiếu Nhi Fatima thuộc Ðoàn Ðức Mẹ Truyền Tin ở Torrance, đó là em huynh trưởng Nguyễn Ngọc Uyển 20 tuổi, em huynh trưởng Nguyễn Lê Hiếu 20 tuổi, và 4 em gái 1 ngành Thiếu là em Mai Quí Trực 12 tuổi, 3 ngành Nghĩa đầu 14 tuổi là các em Trần Trang Monica, Trần Kim Lynn và Mai Thị Hương. Các em này đều là anh em ruột thịt và họ hàng với nhau. Em Uyển lái xe và em Hiếu ngồi đằng trước ôm tượng Ðức Mẹ Fatima nhỏ (cao khoảng 3 gang tay, 24 inches hay 60 centimét), ôm theo kiểu đứng chứ không phải kiểu bế nằm ngang. Bốn em còn lại ngồi đằng sau. Em nào cũng cài giây chằng bụng đàng hoàng.
Từ đất trại Azusa Fellows Camp, cách xa lộ 210 về hướng bắc 16 dặm đường ngoằn nghèo trong vùng National Forest thuộc Los Angeles County, chiếc xe định mệnh chở tượng Ðức Mẹ này đi theo đoàn xe Torrance về. Tuy nhiên, sau đó bị lạc nhau ở Freeway 10. Cũng may tài xế của chiếc xe này liên lạc bằng điện thoại cầm tay với Trưởng Hướng, một trong những phụ tá của Liên Ðoàn Phó Ðiều Hành, cũng thuộc Ðoàn Torrance, đang chở hộ một số trại sinh Ðoàn Los Angeles khác về nhà của các em. Con đường định mệnh là ở chỗ đó. Ở chỗ, thay vì theo đoàn xe của Ðoàn Torrance về lối xa lộ 605 S, sang 105 W và xuống 405 S, chiếc xe chở tượng Mẹ Fatima này lại đi hướng xa lộ 10 W, để xuống 110 S hay 405 S, thì vừa tới khoảng exit đường số 4 trên freeway 10 ở khoảng Los Angeles downtown, đã bị nạn.
Tai nạn xẩy ra bất ngờ như sau: một chiếc xe 4 Runner đang ở lane vượt đột nhiên mất thăng bằng, lăn lật nằm ngang về phía lane bên phải phía trong, làm cho chiếc GMC Van trắng (giống của Ðoàn Trưởng Mai Viết Chương của Ðoàn Torrance) to con cố gắng lách tránh, nhưng đã đâm vào phía chiếc xe của các em Thiếu Nhi Fatima đang ở lane trong cùng, làm cho chiếc xe của các em vỡ kính phía bên tài xế và móp hẳn đầu phía trước, hất chiếc xe của các em leo lên bờ lề, đụng vào cột bảng đường bên xa lộ, trước khi lao xuống lề xa lộ và ngừng hẳn lại ở đó an toàn, song chiếc xe hoàn toàn không chạy được nữa.
Trong khi chiếc xe đang bị văng mạnh vào phía bên lề như thế, hai em Thiếu Nhi Fatima họ Mai ở trên xe bị đập đầu lên trần xe, hai em họ Trần bị đập tai vào thành xe, và triều thiên của tượng Ðức Mẹ bị văng ra khỏi đầu tượng. Em tài xế phải ra khỏi xe bằng cửa bên kia, bằng không phải tung cửa bên phía của mình mới có thể ra được. Trong khi chờ đợi cảnh sát đến làm tường trình thì 4 em Thiếu Nhi Fatima gái, theo lời em tài xế, đã mang tượng Ðức Mẹ ra ngoài, ngồi bên lề xa lộ. Hai chiếc xe kia cũng có các trẻ em, nhưng theo em lái xe thì cũng chẳng có ai việc gì cả.
Ðó là vấn đề cần đặt ra ở đây: Phải chăng vì tai nạn này không trầm trọng đến nỗi gây ra án mạng hay trọng thương? Hay là việc không ai bị thương tích hay chết chóc, nhất là về phía các em Thiếu Nhi Fatima, là do bàn tay quan phòng thần linh của Mẹ Maria?
Trước hết, trường hợp đụng xe này phải công nhận là nặng chứ không phải nhẹ. Nặng đến nỗi chiếc xe gây ra tai nạn bị lật ngang, và chiếc xe của các em Thiếu Nhi Fatima vì hất văng vào lề hư không lái được nữa. Thành phần ngồi trong xe hầu hết là thiếu nhi, thiếu niên và thanh niên yếu đuối, dễ chết. Thế mà không có ai việc gì, chẳng những không chết mà cũng chẳng hề bị thương tí nào, thì thật là một điều xẩy ra ngoài sức tự nhiên và luật thiên nhiên. Dù là người vô thần cũng cảm thấy lạ lùng, huống chi những người có đức tin Công Giáo Việt Nam vốn có lòng biệt tôn Mẹ Maria lại càng tin rằng đó là một Sự Lạ. Phụ huynh của các em Thiếu Nhi Fatima trên chiếc xe định mệnh này đều công nhận là việc Ðức Mẹ làm: chính Mẹ maria đã cứu các em. Chính bản thân của mỗi em Thiếu Nhi Fatima thoát nạn lại càng cảm thấy sự hiện diện linh thiêng của Mẹ Maria trong cuộc đời mình hơn nữa. Bởi vì, các em đều thấy được và kể lại những Sự Lạ sau đây:
Sự Lạ thứ nhất là sự kiện chưa bao giờ Ðoàn Thiếu Nhi Fatima ở Torrance đoạt giải Kỷ Luật Trại cả. (Liên Ðoàn Thiếu Nhi Fatima bắt đầu trao giải Danh Dự ở Trại Hè Fatima VII năm 1995 ở Lake Piru, và Ðoàn nào đoạt giải thì được vinh dự mang Tượng Ðức Mẹ Fatima, tượng Liên Ðoàn Thiếu Nhi Fatima TGP/LA mua vào dịp kỷ niệm mừng 10 năm thành lập 1984, về Ðoàn mình cả năm, cho tới Trại Hè năm sau. Cho đến năm 2001, Liên Ðoàn có thêm một Tượng Mẹ Fatima lớn cở tượng Mẹ Thánh Du Quốc Tế, nên tượng nhỏ được trao cho Ðoàn nào được Giải Kỷ Luật, còn tượng lớn cho Ðoàn đoạt giải Danh Dự).
Sự Lạ thứ hai là Tượng Ðức Mẹ nhỏ được Ðoàn Torrance năm nay mang về này, đáng lẽ ở trên xe của Ðoàn Trưởng của Ðoàn là Mai Viết Chương, nhưng Trưởng Uyển đã lấy cho lên xe của mình mà Ðoàn Trưởng Chương không hay biết gì. Phải chăng Ðức Mẹ muốn ở với những đứa con nhỏ sắp gặp tai nạn của mình?
Sự Lạ thứ ba là chiếc xe của các em Thiếu Nhi Fatima bị đụng mạnh như thế mà những chiếc bao khí (air bags) không hề bung ra để bảo vệ ít là hai người ngồi phía trên. Thế mà các em vẫn không bị trầy trụa gì cả. Ðúng là Tượng Ðức Mẹ còn an toàn hơn cả air bags!
Sự Lạ thứ bốn là các em nhỏ ở hai xe kia nói riêng và người lớn nói chung cũng không ai bị gì hết. Phải chăng cũng là do Ðức Mẹ làm, vì chẳng lẽ Ðức Mẹ chỉ bảo vệ cho con cái mình, còn những người khác để cho họ phải chết hoặc bị què cụt đáng thương? Nếu mục đích của Thiên Chúa hay của Mẹ Maria khi tỏ mình ra là vì phần rỗi của con người, tức để cho con người nhận biết các Ngài hầu sống đức tin hơn, thì không hẹn mà hò, các em Thiếu Nhi Fatima đã mang tượng Ðức Mẹ ra khỏi chiếc xe bị nạn của mình và ôm ngồi bên lề xa lộ, một hành động có thể đã lọt vào mắt của những người cùng bị nạn khác nói riêng, của người cảnh sát đến làm biên bản, và những người qua đường nói chung, biết đâu đã làm cho một người nào trong họ nhận biết bàn tay thần linh để cải thiện đời sống.
Ðiển hình nhất là chính hai em Trưởng Thiếu Nhi Fatima trong chiếc xe định mệnh này, một em đã nói: "Kỳ này em phải đọc kinh nhiều hơn", em khác thú nhận: "Cũng may bấy giờ em chưa xưng tội" (tức là sau đó em siêng năng xưng tội hơn), tức tỏ ý muốn cải thiện đời sống vậy.
Như thế, dù không được Ðức Mẹ hiện ra như Mẹ đã thực sự hiện ra với 3 em Thiếu Nhi Fatima Lucia, Phanxicô và Giaxinta năm 1917 để kêu gọi loài người cải thiện đời sống, thế nhưng, với cảm nghiệm thần linh về vệc Ðức Mẹ làm, đụng chạm trực tiếp đến bản thân mình như thế, các em vẫn thấy được Ðấng Vô Hình tỏ mình ra trong cuộc đời của các em, và mau mắn đáp ứng dấu chỉ thời đại được ban cho các em như thế. Việc làm của các em tuy nhỏ bé và có tính cách cá nhân, nhưng vẫn có một tầm vóc quan trọng liên quan đến ơn cứu độ và làm cho Nước Chúa trị đến trên thế gian này (ít là nơi bản thân các em, rồi từ đó các em trở thành muối đất men bột giữa bạn bè và gia đình).
Mẹ Maria, để thực hiện lời tiên báo ở phần thứ hai Bí Mật Fatima ngày 13/7/1917, "cuối cùng Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ sẽ thắng", cũng đã gián tiếp đụng chạm đến bản thân của Ðức Thánh Cha Gioan Phaolô II vào ngày 13/5/1981 tại Quảng Trường Thánh Phêrô bằng viên đạn ám sát ngài, một đụng chạm đã khiến ngài dứt khoát thực hiện việc hiến dâng Nước Nga cho Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ đúng như ý Chúa muốn và cách Chúa muốn vào ngày 25/3/1984, một cuộc hiến dâng đã làm cho chẳng những cả Khối Cộng Sản Ðông Âu sụp đổ cuối năm 1989, mà còn làm trọn lời tiên báo cũng trong Bí Mật Fatima phần hai ngày 13/7/1917, đó là biến cố "Nước Nga sẽ trở lại".
Lần cập nhật cuối (Thứ năm, 25 Tháng 8 2011 23:32)












